REVIEW Kim Bài Đả Thủ – Phao Phao Tuyết Nhi

Kim Bài Đả Thủ
Tác giả: Phao Phao Tuyết Nhi
Thể loại: Đam mỹ, cường cường, hiện thực
Tình trạng: Hoàn thành

Giới thiệu nội dung: Bọn họ là kim bài đả thủ, là tay đấm hàng đầu của đại ca xã hội đen.

Trải qua vô số cuộc ác chiến, xác lập địa vị trên giang hồ.

Từ đối thủ trở thành bạn bè, từ bạn bè trở thành anh em cùng sinh cùng tử.

Anh em là gì? Đó là nhiều năm về sau, chỉ cần một câu nói của anh, mạng của tôi, cho anh.

Tình nghĩa của những người đàn ông. Tình yêu của những người đàn ông.

Đây là câu chuyện về hai tên côn đồ ở Giang Hải vào thập niên 90. Từ kẻ thù trở thành bạn bè, từ bạn bè trở thành người yêu, trải qua bao khúc mắc để đến được với nhau.

Cảnh báo: Có Spoiler, đề nghị cân nhắc trước khi xem.

Credit: Bản quyền hình ảnh thuộc về tác giả Phao Phao Tuyết Nhi.

Góc Review:

Về nội dung (Đánh giá: 10/10)

Kim Bài Đả Thủ có thể nói một bộ truyện xứng đáng được đặt vào tủ sách của bất cứ một người nào đã từng đọc qua đam mỹ. “Ngang tàn, nhiệt huyết, tàn khốc, say đắm và hiện thực” là những từ mà mình muốn dùng để hình dung về bộ truyện này, mặc dù có dính tag hỗ công khiến nhiều người khá “rén” khi đọc truyện nhưng đó chỉ là tag lúc đầu của tác giả, còn về sau thì ai trên ai dưới gần như là cố định không đổi. Riêng điểm này thì mình cảm thấy hơi thất vọng vì mình là một đứa nghiện đọc hỗ công và cường cường. Mà Phòng Vũ lẫn Dương Lỗi trong truyện đều là những con người mạnh mẽ đến độ không nhiều nhân vật có thể so nổi.

Bối cảnh xã hội đen không phải mới trong các bộ truyện đam mỹ nhưng riêng với Kim Bài Đả Thủ thì sự khắc nghiệt cùng hổ báo của xã hội đen lại được khắc họa rõ nét hơn. Ngay khi đọc Kim Bài Đả Thủ, mình phải công nhận, thế này mới là giang hồ, ân oán rành mạch không dây dưa nhiều lời. Xã hội đen trong truyện được miêu tả đậm nét đâm thuê chém mướn của trong bối cảnh những năm thập niên chín mươi, khi đó, kinh tế chưa phải là tất cả, chỉ có nắm đấm mới là vương đạo.

Và nhân vật chính của chúng ta – Dương Lỗi và Phòng Vũ, lại là những tay đấm hàng đầu dưới trướng đại ca xã hội đen có tiếng là Yến Tử Ất và La Cửu. Cuộc gặp gỡ lần đầu của họ cũng đậm chất xã hội đen không kém, là phang nhau đầy máu me đến mức nhập viện. Đương nhiên, người nhập viện ở đây là Dương Lỗi, còn Phòng Vũ thì vẫn bình chân như vại. Sau sự kiện đó, bánh xe vận mệnh của họ đã chính thức quay.

Hình ảnh Giang Hải những năm thập niên chín mươi hiện lên trong Kim Bài Đả Thủ chân thật đến khó tả, thậm chí còn khiến người thổn thức cả một thời đại. Trong bối cảnh đó, tình thân, tình nghĩa, tình anh em sâu nặng lại nở rộ ra thật sâu nặng.

Anh em là gì? Đó là nhiều năm về sau, chỉ cần một câu nói của anh, mạng của tôi, cho anh!

Dương Lỗi (Kim Bài Đả Thủ)

Về tuyến nhân vật (Đánh giá 10/10)

Dương Lỗi là nhân vật chính trong truyện, cậu là một người khá nóng nảy, hơn nữa cũng trọng tình trượng nghĩa, khi nghe thấy anh em của mình bị đánh thì đã trực tiếp lao đến để trả thù, nào ngờ lại bị Phòng Vũ cho ăn một cục gạch vào đầu. Không nhầm đâu, là một cục gạch đập vào đầu, cũng may, Dương Lỗi mạng lớn, bị gạch đập cũng chỉ băng bó một thời gian là hết. Trong khoảng thời gian đó, Yến Tử Ất lẫn La Cửu đều đã đứng ra giảng hòa, song phương không cần thiết phải động “binh đao”, nhưng Dương Lỗi không phục. Trải qua nhiều sự kiện, cậu và Phòng Vũ cũng trở thành bạn bè, hoặc muốn nói là anh em.

Dương Lỗi khác với những tay anh chị khác trong xã hội đen, nền tảng của cậu sạch hơn bất cứ người nào, cậu thuộc Thái Tử Đảng hay còn gọi là Phú Nhị Đại thứ thiệt. Mặc dù theo truyện thì mình thấy Dương Lỗi giống Phú Tam Đại hơn, từ thời ông nội đã là người có quyền thế rồi. Cha cậu là Dương Đại Hải – Một sĩ quan cấp cao trong quân đội, bác cậu là Dương Đại Thiên – Người đứng đầu cục cảnh sát. Điều này cũng không có gì kỳ lạ khi Dương Lỗi quen biết với toàn thể mọi người ở trong cục. Tuy nhiên, cậu giấu truyện này với tất cả mọi người, chỉ có Yến Tử Ất biết.

Bởi nền tảng gia đình gia giáo như vậy, Dương Lỗi đáng lý ra phải quang minh lỗi lạc như cái tên cậu mới phải, nhưng không, cậu từ chối tiếp quản truyền thống quân đội của gia đình mình, bằng cách trở thành một tay anh chị đầu đường xó chợ. Bản thân cậu mang một nỗi đau mất mẹ, cậu hận cha mình đến mức không muốn gặp mặt ông, dù cho ông nói thế nào cũng không bao giờ quay về nhà, chỉ ở lại một tòa biệt thự do chính ông nội để lại quyền thừa kế cho cậu.

Dương Lỗi không học giỏi, cũng có thể không có nhiều học thức nhưng bù lại, cậu có nhiều thủ đoạn để lăn lộn trong giới xã hội đen. Những người khác sợ nắm đấm của cậu nhưng càng sợ hơn là thủ đoạn của cậu. Cho đến tận những ngày sau, các tay anh chị vẫn nhắc lại cậu với cái danh huyền thoại một thời. Dương Lỗi rất mạnh mẽ, cũng rất đàn ông, cậu có một khí khái thân nam nhi đầu đội trời chân đạp đất ăn sâu vào trong xương tủy mà e rằng chỉ có mỗi Phòng Vũ mới có thể ép lại cậu.

So với Dương Lỗi, Phòng Vũ thua thiệt nhiều hơn hẳn, không cha, không mẹ, không nhà, không thế, không học thức, anh có đầy đủ năm không tồi tệ nhất mà một người có thể gánh trên thân. Nhưng nếu nói đến khí khái nam nhi thì mình xin cam đoan, không mấy người có thể so được với anh. Nhắc đến Phòng Vũ, chúng ta không thể không nhắc đến hình ảnh anh thanh niên mang áo sơ mi trắng sạch sẽ cùng cây đàn ghi ta ở trên tay. Nhìn vào thôi thì có lẽ cũng chẳng có ai nghĩ rằng trong Kim Bài Đả Thủ, anh lại là một tay giang hồ chân chính của những năm thập niên chín mươi. Phòng Vũ trọng nghĩa còn hơn cả trọng tình, đối với anh, anh em là trên hết, anh có thể vì anh em mà hi sinh hết mình. Kể cả khi anh em sai, anh vẫn có thể mắt nhắm mắt mở cho qua được, còn nếu không phải, vậy thì xin lỗi, anh không thể cho qua.

Dương Lỗi vì có cái danh anh em nên mới an toàn qua cửa khi dám “gạ tình” Phòng Vũ, đổi lại người khác, anh đã sớm ném ra ngoài cửa sổ rồi. Lại nói đến Dương Lỗi, ban đầu, cậu chẳng phải người đồng tính, trong những mẫu nói chuyện hằng ngày của cậu với đám đàn em thì “gái” là thứ không thể thiếu. Thậm chí, cậu cũng có thể xem là hơi kỳ thị đồng tính nhưng mọi người biết đấy, ghét cái gì thì trời trao cái đấy, Dương Lỗi “gục đổ” trước Phòng Vũ, con tim cậu cháy bỏng vì Phòng Vũ, cuối cùng, cậu cũng chấp nhận mình thích anh.

Dương Lỗi là một con người nhiệt huyết có thừa, cậu luôn tìm cách năm lần bảy lượt để gạ Phòng Vũ nhưng với phong cách “kín cổng cao tường” lâu ngày thì anh đâu dễ gì bị triệt hạ. Nhưng cuối cùng thì đâu vẫn vào đấy, anh đã bị Dương Lỗi kéo vào những chuỗi ngày “gần gũi” đầy thân mật, để rồi, cả hai đã yêu nhau không biết từ lúc nào. Chữ “yêu” của hai người họ không chỉ đơn giản là yêu, mà còn bao hàm cả “nghĩa” ở bên trong. Trái ngược với “Tôi thích anh”, “Tôi mẹ nó phát điên vì anh rồi”, “Tôi không thể quên được anh” của Dương Lỗi thì Phòng Vũ lại trầm hơn cả, anh không thể hiện tình cảm bằng lời nói tốt như cậu. Anh thuộc tuýp người của hành động, làm nhiều hơn nói, hơn nữa lại còn làm âm thầm, bởi anh biết, để cả hai có một tương lai tốt thì mọi thứ phải bắt đầu từ bây giờ. Đáng tiếc, quá nhiều biến cố đã xảy ra, để đổi lấy một câu “Tôi muốn gặp em, bảo hộ em dưới mái hiên của mình”, anh đã phải trả một cái giá bảy năm tự do.

Vào giai đoạn biến cố xảy ra đó, chính phủ bắt đầu chuyển mình bước vào giai đoạn mới, điều đó cũng đồng nghĩa, kế hoạch “thanh trừng” bắt đầu diễn ra. Phàm là xã hội đen thì đều sẽ bị gô cổ bắt nhốt lại hết, hơn nữa, án phạt cũng rất cao. Vào năm đó, La Cửu gặp nạn bỏ mình, Phòng Vũ vì trả thù mà phạm phải tội lớn. Đáng lý ra thì năm đó, anh đã có thể bỏ trốn nhưng vì Dương Lỗi, anh chấp nhận cảnh tù tội, chấp nhận hi sinh bảy năm tự do để đổi lấy một tương lai tươi sáng hơn cho người yêu của mình.

Về phần Dương Lỗi, cậu bị cha mình là Dương Đại Hải đưa ra một giao dịch, nếu cậu “cải tà quy chính”, ông sẽ giúp án phạt của Phòng Vũ giảm xuống. Đương nhiên, cậu đồng ý và cuối cùng, cậu trở thành quân nhân. Hơn nữa, nếu nhìn lại bối cảnh năm đó thì một tay đấm không học thức như cậu cũng khó mà giúp ích cho Yến Tử Ất được nữa. Vì bản thân Yến Tử Ất cũng đã rửa tay gác kiếm, biến băng đảng xã hội đen của mình thành một tập đoàn kinh tế lớn. Ông có cái nhìn nhạy bén với thời cuộc, cho nên thành công thoát được trận “thanh trừng” năm đó. Nhờ vào Yến Tử Ất cũng như quan hệ thân thuộc với La Cửu năm đó, Phòng Vũ khi ra tù cũng xem như có cuộc sống ổn định.

Nhưng liệu có thật sự ổn định không?

Đương nhiên là không. Vì sau bảy năm, quan hệ giữa Phòng Vũ và Dương Lỗi đã rơi vào một khoảng mông lung. Chỉ cho đến khi Dương Lỗi biết được sự thực đằng sau giao dịch với cha mình năm đó thì cậu đã không thể chịu đựng được nữa, liền cấp tốc đi tìm Phòng Vũ. Khi đó, trong một căn phòng nhà nghỉ nhỏ, hai người bọn họ một lần nữa lại thuộc về nhau.

Nếu trong nửa đầu truyện, Dương Lỗi có nhiều đất diễn hơn thì ở nửa sau của truyện, tâm tư kín đáo của Phòng Vũ là thứ chúng ta thấy rõ nhất. Mình thích cách Phòng Vũ bao bọc che chở cho Dương Lỗi, thích cách anh điên cuồng lên chỉ vì không thể liên lạc được với cậu, và cũng thích cách mà anh khắc ghi cậu lên lồng ngực mình rồi chịu đựng những tủi nhục trong suốt bảy năm trời. Với Phòng Vũ, anh chỉ muốn một gia đình nhỏ ấm cúng dưới mái hiên nhưng tiếc là cuộc đời đưa đẩy, anh không làm được chuyện đó, hay nói đúng hơn là vẫn chưa. Anh xem cuộc đời mình là một bóng tối vô tận, chỉ có Dương Lỗi mới là ánh sáng chân chính của anh.

“Không có em, đời tôi còn ánh sáng sao?”.

Kể từ lúc đó, Dương Lỗi đã trở thành gia đình của anh, là người mà anh sẽ che chở suốt đời, mặc cho việc cậu ấy cũng mạnh mẽ chẳng kém gì. Đối với mình, hai người bọn họ là một cặp bài trùng hiếm có, vừa đối lập nhưng cũng vừa đồng điệu tương hỗ với nhau.

Một người năm không, một người thế gia hiển hách. Một người mang nỗi đau mất người thân, một người vì mất mẹ mà phải kiên cường đối mặt với đời, xem như không có người cha. Một người vì cam chịu bảy năm tù tội chỉ để đảm bảo tương lai của người mình yêu, thì một người chỉ vì người đó mà nguyện nhường nhịn, nằm dưới thân hết một đời.

Dương Lỗi có thể sẽ là người nằm dưới duy nhất gây ấn tượng với mình mãi cho đến thời điểm hiện tại (mình đọc truyện từ năm 2015) và vẫn chưa ai có thể thay thế được. Cậu là một người mà trong bất cứ truyện nào cũng có thể nằm trên nhưng khi vào tay Phòng Vũ, cậu lại nhường nhịn mà yêu thương hết mực. Phòng Vũ cũng từng cho cậu cơ hội nằm trên nhưng không, cậu vẫn luôn nguyện nằm dưới anh, vì anh mà “chịu đựng” hết thảy (trung khuyển có khác).

Bên cạnh đó, cứ mỗi lần nghĩ đến hai người họ, mình lại vô thức nhớ đến những cảnh Phòng Vũ dạy Dương Lỗi đánh đàn ở trong đêm trong sân trường trung học thực nghiệm. Hình ảnh anh hút thuốc rồi chỉ từng nốt nhạc cho Dương Lỗi thật sự rất khiến người nhớ mãi không quên. Mặc dù không thường xuyên nghe nhạc Trung nhưng những bản tình ca trong Kim Bài Đả Thủ thật sự “ám ảnh”, từ “Tuổi thơ”, “Mỗi ngày yêu em nhiều hơn”, “Tình ca 1990” cho đến “Hoàng hôn say rồi”, “Lửa tình hoa”, . . . Không bài nào là không khiến chúng ta gợi nhớ đến thời đại trước.

Ngoài ra, điểm khiến mình thích nhất ngoài nội dung và nhân vật trong truyện là cảnh H. Cảnh H không nhiều, tính gọn lại thì chính xác là bốn cảnh nhưng cả bốn cảnh đều chân thực, không tục tĩu và mang một ý nghĩa riêng của nó. Cảnh đầu là xác định quan hệ, cảnh hai là nỗi nhung nhớ bất tận, cảnh ba là chia xa, còn cảnh cuối là đoàn viên. Cả Phòng Vũ lẫn Dương Lỗi đều là những con người “cường” hết phần người khác nên khi bọn họ làm tình, bọn họ chẳng khác gì hai con sói đói lao vào nhau, điều này cũng làm mình vô tình nhớ đến hai câu thơ của Xuân Quỳnh trong bài Sóng: “Dữ dội và dịu êm / Ồn ào và lặng lẽ”. Hai câu này khi áp vào Phòng Vũ và Dương Lỗi thì không thể nào hợp hơn được.

Tổng kết (Đánh giá trung bình: 10/10)

Kim Bài Đả Thủ là một câu chuyện không chỉ nói về tình yêu bởi nó còn là hiện thực, còn là câu chuyện về tình nghĩa anh em trong giang hồ cũng như những đau thương mất mát trong quá khứ đầy tăm tối.

PS: Đọc bản edit full tại Ám Dạ Cung

Give a Comment

error: Content is protected !!